"Sư muội," Tống Chương không kìm được dừng bước, nhíu mày nhắc nhở: "Hình như chúng ta đã đi chệch hướng quá xa, sắp chạm đến rìa phạm vi cảm ứng rồi. Nếu còn đi tiếp, e rằng..."
Lục Dao nghe vậy bèn dừng bước, xoay người lại, nở nụ cười dịu dàng như nước với Tống Chương. Trong ánh mắt nàng ánh lên vẻ tủi thân và ỷ lại vô cùng vừa vặn:
"Nhị sư huynh, tại sao chúng ta cứ phải đi theo lộ trình của Bão Nguyên sư huynh chứ? Lúc ở trên phi chu, y khinh thường sư huynh ra mặt, ngay cả một gian tĩnh thất cũng không thèm sắp xếp. Trong lòng Dao nhi vẫn luôn thấy khó chịu thay cho huynh."
Giọng nàng nhẹ nhàng, mang theo chút nũng nịu: "Tìm một vị công tử mất tích cũng đâu phải chuyện gì kinh thiên động địa. Hơn nữa, chuyến đi lần này của chúng ta chủ yếu là để dẫn dắt mấy vị sư đệ đi rèn luyện mà."




